Tiếng Việt

Hotline: 0942416933
Thận trọng với Vitamin
Nhiều nghiên cứu khoa học thống nhất khẳng định, việc bổ sung cho trẻ ...
“Vàng của người inca” quả lêkima
Inca là một tộc người da đỏ tại miền Nam châu Mỹ. Từ thế kỷ 13 đến thế...
Thầu dầu cây thuốc, cây độc
Ở nước ta, dọc ven đường vùng núi, trung du và cả đồng bằng (ở các bãi...
Dược liệu chống viêm
Đau, nóng, đỏ và sưng là những biểu hiện điển hình của quá trình viêm....
Cây Chòi Mòi
Cây Chòi mòi còn gọi Chua mòi, Chòp mòi, Chùm mòi, Chu mòi, Chồi mòi,...
Cây Thạch Tùng Răng & bệnh Alzheimer.
Trong TSKsố 146 chúng tôi có đề cập đến cây Thạch tùng răng trong điều...
Cốc nha, mạch nha vị thuốc tốt cho người bệnh gan
Mạch nha được chế từ mầm của quả chín già cây đại mạch, hay lúa ( mạch...
Phản ứng có hại của thuốc
Phản ứng có hại của thuốc
Rắn trong y học
Có lẽ, hầu như ai cũng đều quá quen thuộc với hình tượng một con rắn q...
Xem thêm

Tai nam bắc nghe hướng đông tây

Cập nhật: 25/11/2017
Lượt xem: 23
Khoác lác là tên người, nói chính xác là biệt danh của Thành. Người làng tặng cái danh tính mỹ miều này, Thành cứ áy náy thế nào ấy.Vì nó nói khoác rất thuần thục, rất chuyên nghiệp, rất hay, dường như cá biệt hiệu này không thành tỷ lệ thuận với lời nói khoác của nó.

Nói khoác, nói dối phải có tài bẩm sinh. Ví như Khoác Lác, từ bé có ai dậy nó đâu, nó tự học thành tài. Dân làng đã nhận thấy điều đó từ lúc nó còn nhỏ.
Mùa hè, bọn trẻ con quanh hổ Thành Tô đều phải đi cắt cỏ, đó là nhiệm vụ bố mẹ và nhà trường giao cho. Nghỉ học nửa tháng, nhà trường bắt nộp một yến cỏ khô. Thành đeo giỏ sau lưng, tay cầm liềm sáng loáng ra đồng cắt cỏ từ chiều. Cùng đi với nó có mấy đứa trẻ trong làng bằng tuổi nhau. Trẻ con từng ấy tuổi đều ham chơi.
Chúng ra đồng nhìn thấy hồ Thành Tô trước mắt, thả sức chơi trước cái đã. Chúng nhảy ào xuống nước, bày bao trò chơi. Bắt cá con, bắt lươn con, nhổ cỏ dưới nước, bơi kiều chó bơi... Chơi chán chơi mệt rồi, lúc đó mới nhớ đến việc cắt cỏ. Bọn trẻ chăm chỉ cắt, nhưng Thành thì không, nó chơi không biết chán, chỗ này quơ một nắm, chỗ kia quơ một nắm. Khi về nhà, bọn trẻ con đeo giỏ đựng đầy cỏ, Thành c ũng thế.
Mẹ thấy nó đeo một giỏ sắp đầy cỏ thở không ra hơi, vừa phấn khởi vừa thương con, chạy ra giúp nó bỏ giỏ xuống và cho nó tiền mua quà, thậm chí còn luộc quả trứng gà bồi dưỡng nó. Khi mẹ đổ cỏ ra, thì trời ơi, bà điên tiết, mắng nó là đồ ăn hại, mất toi quả trứng gà! Thì ra nó lấy mấy cái que ken trên miệng giỏ rắc lớp cỏ lên trên, trong giỏ trống không. Trong khi đứa trẻ khác, cỏ trong giỏ nén chặt mấy lần.
Mẹ đang mắng thì Thành về, từ xa nó đã chu tréo mẹ ơi, mau lên, đội chia nước mắm. Mẹ nó thôi mắng, cầm chai theo con ra lấy nước mắm.
Thành dẫn mẹ tới bãi trống, mấy cậu thanh niên đang đào chuồng lợn, trời vừa tạnh mưa, phân trong chuồng lợn chảy theo nước mưa.
Mẹ nó hỏi đội chia nước mắm ở đâu hả các cháu? Các cậu thanh niên nghe hỏi cười phá lên, nói, cô ơi, chúng cháu đang đào nước mắm cho cô đây. Lúc này mẹ Thành mới biết mắc mưu con, xách tai con chửi thằng ôn con, dám lừa cả mẹ mày hả. Thành mếu máo, các anh ấy dạy con nói thế.
Rồi Thành cũng lớn lên, cũng trưởng thành với lời nói khoác.
Thành vào làm việc 1 ở nhà máy gạch, phụ trách chuyên chở gạch.Thấy nhiều anh cưới được vợ trong nhà máy, hẳn cũng mơ lấy vợ. Ít lâu sau, một cô gái làng lân cận vào nhà máy làm việc. Hắn thấy con bé trông được, làm việc chăm chỉ, lại tằn tiện bèn cố tình kiếm cớ tiếp cận con bé.
Một hôm nhà máy chiếu phim. Thành theo dõi cô bé, lân la tới gần nói phim này chúng mình xem rồi xem lại chán lắm, để anh lấy cái này cho em xem. Cô bé theo hắn đi ra ngoài nhà máy, hắn móc túi quần lấy mấy quả chuối bảo em ăn đi, mẹ anh cho đấy. Con bé nói gì thế hả anh, ăn được không? Thành bảo đấy là chuối, ăn ngon lắm. Em không biết ăn chuối hả? Cô bé lắc đầu nói không. “Thế hả, thế là bây giờ em biết rồi nhé, đấy là chuối, nhập khẩu từ nước ngoài, nhà anh ăn thường xuyên, ổng nội anh ở nước ngoài cứ hết là gửi qua máy bay cho nhà anh” - Thành liến thoắng.
Cô bé mở tròn mắt hỏi ông nội anh giàu thế sao anh còn chở gạch? Thành trả lời: Thì anh đang tiếp nhận sự giáo dục của nhân dân lao động mà, ông nội bảo anh ra nhà máy .gạch nước ngoài làm việc nhưng anh bảo vận chuyển gạch nước ngoài ngán lắm, còn phải nói tiếng nước ngoài phiền lăm. Cô bé nhìn Thành với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, chả bao lâu trở thành vợ hắn.
Sau này vợ biết Thành hay nói khoác, nên thường cười bảo mọi người rằng nếu nghe nhà em nói, tai Nam Bắc phải nghe hướng Đông Tây, nhà em nói 10 câu có 1 câu thật là quý lắm rồi. Chính nhờ câu nói thật duy nhất đó mà, Thành sống cuộc đời yên ổn với vợ.
Cuộc sống thường nhật không tránh khỏi ốm đau, Thành cùng thế. Thấy mình đau bụng khá lâu rồi nên Thành vào bệnh viện kiểm tra. Về nhà vợ hỏi bác sĩ bảo sao? Hắn bảo bác sĩ viết hai chữ cái  b/t trong sổ y bạ, kèm theo lời dặn dò là không sao. Nói rồi cười hề hề: Hôm qua anh đi phiên chợ, ăn tiết canh nhiều quá nên khó tiêu.
Hôm sau Thành không dậy nổi nữa, vợ tìm sổ y bạ cất dưới gậm giường ra xem: ung thư độ ba. Vợ khóc, anh Thành ơi, anh quen khoác lác rồi, anh bị ung thư độ ba mà vẫn khoác lác, sao anh không nói thật chữa trị sớm cho đỡ khổ.
Thành cười nhạt, vợ ơi, anh nói khoác cả đời nên lần này không dám nói thật. Nếu em biết anh bị ung thư, em sẽ tốn không biết bao nhiêu tiền của để chữa trị cho anh! Vợ ơi, anh không muốn làm khổ mẹ con em. Vợ ôm chầm lấy Thành khóc thống thiết.


 
Nguồn: Đỗ Quyên
Đăng ký nhận bản tin:
Thống kê truy cập:
Đang online: 11 -
Tổng số truy cập: 221.066
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Tạp chí sức khỏe
Điện thoại văn phòng: 04 6686.9474
Email: tapchisuckhoe@gmail.com
Website: www.tapchisuckhoe.info
 

Bản quyền thuộc tuvansuckhoe.info
Thiết kế website    SEO -  Tất Thành