Tiếng Việt

Hotline: 0942416933
Thận trọng với Vitamin
Nhiều nghiên cứu khoa học thống nhất khẳng định, việc bổ sung cho trẻ ...
“Vàng của người inca” quả lêkima
Inca là một tộc người da đỏ tại miền Nam châu Mỹ. Từ thế kỷ 13 đến thế...
Thầu dầu cây thuốc, cây độc
Ở nước ta, dọc ven đường vùng núi, trung du và cả đồng bằng (ở các bãi...
Dược liệu chống viêm
Đau, nóng, đỏ và sưng là những biểu hiện điển hình của quá trình viêm....
Cây Chòi Mòi
Cây Chòi mòi còn gọi Chua mòi, Chòp mòi, Chùm mòi, Chu mòi, Chồi mòi,...
Cây Thạch Tùng Răng & bệnh Alzheimer.
Trong TSKsố 146 chúng tôi có đề cập đến cây Thạch tùng răng trong điều...
Cốc nha, mạch nha vị thuốc tốt cho người bệnh gan
Mạch nha được chế từ mầm của quả chín già cây đại mạch, hay lúa ( mạch...
Phản ứng có hại của thuốc
Phản ứng có hại của thuốc
Rắn trong y học
Có lẽ, hầu như ai cũng đều quá quen thuộc với hình tượng một con rắn q...
Xem thêm

Buổi chiều nhạt nắng

Cập nhật: 07/12/2017
Lượt xem: 12
Con gái Xuân gọi điện nói: “Ba đón con ở trường rồi, giờ cho con đi chơi ở khu vui chơi hướng nghiệp”. Hôm nay con bé chỉ học một buổi, thường ngày sẽ ở nhà một mình cả buổi chiều vì Xuân đưa con về nhà xong thì quay lại chỗ làm việc. Xuân nghe bực mình lắm, nhưng không muốn làm con gái mất vui. Xuân nhắn tin cho Thoại: “Anh đón con mà không nói trước, lại cho con đi chơi mà không ngủ trưa, có hại sức khỏe. Lần sau đừng như vậy nữa”. Thoại không thanh minh, xin lỗi gì, lại nhắn: “Anh cho con đi chơi xong, chiều về đưa em và con đi ăn tối nhé”! Xuân thở dài nghĩ, cố gắng làm gì vô ích.
Xuân và Thoại yêu nhau từ thời sinh viên. Từng gắn bó như một đôi bạn rất thân, hiểu nhau từng nếp nghĩ, thói quen. Giữa họ đã có nhiều kỷ niệm, tưởng chẳng có gì chia rẽ. Vậy mà lấy nhau đã có một con gái, Thoại lại ngã lòng với người đàn bà khác. Với Xuân, tình yêu là sự tự nguyện, không ràng buộc. Nhưng khi yêu là yêu hết mình. Còn đã ly hôn là chấm dứt. Xuân đau đớn lắm, như tự cứa vào da thịt mình để bỏ mầm nhức nhối.

Người phụ nữ đó đã chủ động nhắn tin cho Xuân, tung hình thân mật của cô ta với Thoại. Xuân không muốn giành giật, cô nói, người đàn ông đã phải bội, chẳng có gì phải giữ. Xuân khăng khăng ly hôn. Thoại có giải thích thế nào Xuân cũng không nghe. Cô không thể tin lời kẻ phản bội.
Có nhiều người nói Xuân dại. Đàn ông đôi lúc sa ngã, nhưng họ vẫn biết đường về. Xuân vội vàng buông tay dễ dàng quá để tan vỡ gia đình. Xuân nói, không có hôn nhân vẫn sống tốt, còn hơn sống chung mà phải chịu đựng, phải lo sợ không biết ngày nào sẽ tiếp tục bị phản bội...
Thoại đến với người phụ nữ kia. Cô ta ban đầu rất đắc thắng. Nhưng niềm vui đó qua nhanh khi giữa họ xuất hiện quá nhiều mâu thuẫn, cãi vã. Cô ta luôn nghi ngờ, ghen tuông với Xuân. Cô ta cho rằng, dù đã ly hôn, nhưng Xuân đang rắp tâm trả thù, nên chia rẽ họ. Nhất là khi Thoại về thăm con gái. Cô ta yêu cầu Xuân phải buông tha Thoại, khuyên Thoại không bám theo Xuân nữa. Xuân chua chát nói: “Quyết định ly hôn của tòa vẫn chưa đủ sao? Cô hãy tự trách mình vì đã không đủ sức giữ anh ta”. Cuối cùng Thoại chịu không nổi, lại vỗ thẳng vào mặt cô ta rằng chỉ là chút say nắng mà thôi, thì cô ta mới thấy bẽ bàng vì người đàn ông mà cô ta ngỡ đã nắm chắc được trái tim.
Chia tay với cô ta, Thoại càng bám chặt Xuân hơn. Thoại hy vọng một ngày nào đó Xuân sẽ nghĩ lại, nên anh vẫn kiên trì chờ đợi, có lúc Xuân sẽ nhận ra anh có ý chí phục thiện. Xuân vẫn cư xử nhã nhặn với Thoại. Thâm tâm cô không muốn dây dưa với Thoại. Nhưng cô không thể bắt Thoại tuyệt giao với con. Cuối tuần, Thoại vẫn đưa con về nhà nội, đưa con đi chơi.
Con gái vừa xuống xe chạy ào vào nhà gọi: “Mẹ ơi, nhanh lên ba chở đi ăn”. Xuân có một nhược điểm, Xuân không muốn con gái buồn và tổn thương vì chuyện ba mẹ ly hôn. Bởi vậy mà Xuân không nỡ từ chối con gái. Xuân an ủi mình, từ từ con gái sẽ hiểu và sẽ không làm khó mẹ nữa. Thoại biết điểm yếu của Xuân, luôn “mượn” con gái làm cầu.nối. Thoại hy vọng Xuân vì niềm vui khi cả gia đình ở bên nhau mà bỏ qua lỗi lầm của anh. Nhưng Xuân cho rằng, cô giữ quan hệ tốt đẹp này là vì con. Hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nhưng nếu cứ gặp nhau thế này, thì Xuân lại chẳng thể quên và tha thứ cho Thoại.
Xuân nói: “Em đã có người khác". Thoại giật mình: “Thật sao"? Xuân cười nhẹ: "Anh có thể đến chơi với con, nhưng mong anh đừng níu kéo em”. Thoại cừời buồn: “Chúc em hạnh phúc. Em xứng đáng như thế. Chỉ tiếc là anh đã để mẩt em”.
Một năm sau, Thoại cưới vợ. Xuân vẫn một mình. Đám cưới Thoại tưng bừng ở một nhà hàng ven sông Sài Gòn. Xuân chạy ngang qua, thấy Thoại đang ôm vai cô dâu cười tươi. Chiều nhạt nắng và gió sông mơn man, Xuân thấy nhẹ nhõm như vừa trút bỏ một thứ gì đó rất nặng trong lòng. 

Nguồn: Song Phương
Đăng ký nhận bản tin:
Thống kê truy cập:
Đang online: 22 -
Tổng số truy cập: 214.066
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Tạp chí sức khỏe
Điện thoại văn phòng: 04 6686.9474
Email: tapchisuckhoe@gmail.com
Website: www.tapchisuckhoe.info
 

Bản quyền thuộc tuvansuckhoe.info
Thiết kế website    SEO -  Tất Thành