Tiếng Việt

Hotline: 0942416933
Thận trọng với Vitamin
Nhiều nghiên cứu khoa học thống nhất khẳng định, việc bổ sung cho trẻ ...
“Vàng của người inca” quả lêkima
Inca là một tộc người da đỏ tại miền Nam châu Mỹ. Từ thế kỷ 13 đến thế...
Thầu dầu cây thuốc, cây độc
Ở nước ta, dọc ven đường vùng núi, trung du và cả đồng bằng (ở các bãi...
Dược liệu chống viêm
Đau, nóng, đỏ và sưng là những biểu hiện điển hình của quá trình viêm....
Cây Chòi Mòi
Cây Chòi mòi còn gọi Chua mòi, Chòp mòi, Chùm mòi, Chu mòi, Chồi mòi,...
Cây Thạch Tùng Răng & bệnh Alzheimer.
Trong TSKsố 146 chúng tôi có đề cập đến cây Thạch tùng răng trong điều...
Cốc nha, mạch nha vị thuốc tốt cho người bệnh gan
Mạch nha được chế từ mầm của quả chín già cây đại mạch, hay lúa ( mạch...
Phản ứng có hại của thuốc
Phản ứng có hại của thuốc
Rắn trong y học
Có lẽ, hầu như ai cũng đều quá quen thuộc với hình tượng một con rắn q...
Xem thêm

Bình minh nào mãi chẳng đến hoàng hôn

Cập nhật: 13/06/2017
Lượt xem: 23

Trà gặp Hải trong một chuyến du lịch. Khi đám bạn của cô quậy tưng bừng trong một quán bar ở phố núi thì anh thấy cô ngồi thu lu một góc. Hải lịch sự mời Trà trốn khỏi đám đông. Người đàn ông trong bộ quần áo đi chơi khỏe khoắn mà vẫn nghiêm túc khiến cô không thể chối từ. Thế là đêm ấy, trên những triền đốc với những nhà nghỉ, khách sạn, quán ăn còn sáng đèn nơi phố núi, bóng hai người song hành với những câu chuyện nhẹ như hơi thở...

BÌNH MINH NÀO MÃI CHẲNG ĐẾN HOÀNG HÔN
 

Sau buổi gặp gỡ chóng vánh hôm ấy, khi Trà quay về khách sạn, khuôn mặt của anh lại hiện lên. Khi Trà mua đồ lưu niệm tại chợ huyện, giọng anh văng vẳng bên cạnh. Khi Trà đi lang thang qua từng con dốc, khuôn mặt của anh cô vẫn mang theo. Trà bảo, làm sao có người có nụ cười tươi đến thế... Trà cá tính, cô không chịu được khi thứ cảm tình trong trái tim mình được nuôi dưỡng cứ lớn dần. Thế rồi chính Trà ngập ngừng điện thoại cho Hải trước. Trà bảo nhất định phải gặp anh trước khỉ anh rời phố núi. Anh đi cùng đoàn, trong chiều chia tay phố núi vội vã, hai người không thể gặp nhau... Trái tim cô khi ấy tưởng đã vỡ nát.
 

Về tới Hà Nội, khi nghe giọng Hải bên kìa đầu dây, Trà cười tươi lắm! Cô tưởng như tìm được cái gì đó rất quý báu, đã mất mát rồi bỗng quay trở lại.
 

Họ gặp nhau sau chiều hôm ấy. Cô tô lên môi một mầu son nhạt nhạt, mái tóc uốn cong nhẹ nhàng, chiếc váy caro xòe tươi trẻ, bên trên là chiếc áo bó liên với họa tiết trắng tinh khôi và đến gặp anh. Bên cạnh anh, cô run rẩy như cô gái lần đầu được hẹn hò... Trong ngón tay áp út của Hải có chiếc nhẫn nhỏ, đánh dấu chủ quyền. Hải kể, mình đã có hai nhóc... Người đàn ông ấy chỉ kể về những đứa con của mình. Thằng lớn thế này, thằng bé thế này... Mấy hôm đi du lịch về, thằng bé đã biết chỉ vào tivi nói: “Bố ơi cái gì to ơi là to” trong khi trước đó gọi bố còn chưa sõi.
 

Những chuyện Hải kể đều khiến Trà tủm tỉm cười. Biết người ta có vợ, thế nhưng khi trèo lên giường ngủ, Trà vẫn mở facebook của người ta, ngắm thật kĩ, một khuôn mặt chụp rất gần, nụ cười với I những chiếc răng trắng và đều khin khít. Trên face, Hải chỉ kể về con, những câu chuyện nho nhỏ, những dòng chữ ngắn gọn, hay ho mà lại sâu sắc. Cái gì Trà cũng thấy đẹp, điều gì Trà cũng thấy hay... Và trái tim của cô gái ! từ cảm tình thành yêu, và vì yêu nên điên cuồng cho phép mình quyền lạc lối.
 

“Con gái, người như con xứng đáng có hạnh phúc trọn vẹn hơn”, mẹ buồn rầu nói với Trà khi cô thao thao kể về Hải. Cô yêu Hải rồi. Trong đôi mắt của cô con gái ấy, có niềm yêu chan chứa... Trà nói với mẹ, người mà cô yêu thương và tôn thờ nhất cuộc đời: Mẹ ơi đừng đau khổ vì lựa chọn của con. Con sẽ lựa chọn điều làm con hạnh phúc. Và sau đó, bỏ lại sau lưng lời khuyên của mẹ...
 

Hải làm nghề kiến trúc, quan niệm của anh là - ngôi nhà ngoài cửa sổ chính thì bao gồm rất nhiều cửa sổ. Những buổi đầu tiên, anh thường đến với Trà trong một lời hẹn tại một góc của thành phố. Khi ấy, từ cơ quan chạy ra, Trà leo vội lên chiếc xe của Hải rồi phóng vọt ra ngoại ô. Bao giờ cũng là một bãi đất trống với hoa cỏ um tùm, hai người tíu tít như chim...
 

Anh hay hỏi Trà một câu quen thuộc: “Em nhớ anh bao nhiêu lần một ngày?”

Trà hay bảo: “Em nhớ anh không đếm hết...” hoặc... “một tỉ hay một tỉ tỉ...”.
 

Có lúc anh bảo với Trà những câu nghe loáng thoáng: “Yêu anh, em thiệt thòi lắm đó...”. Lúc ấy, cô không chần chừ, cô xô đến và đưa bàn tay mát lạnh khum khum che miệng anh lại. Bàn tay mát mẻ ấy gặp thứ hơi nóng ấm áp từ hơi thở của Hải thường khiến cả hai người thường lặng đi một chút. Trà bảo lại: “Những giây phút được ở bên cạnh anh thế này, em thấy quý gíá hơn bất cứ thứ gì... Em không cần gì cả, em chỉ cần tình yêu của anh” Thế là hai người lại quện vào nhau.

Xem thêm>>>Thám tử điều tra ngoại tình

 

Trà thành người đàn bà của Hải. Cô rời nhà ra thuê riêng một căn hộ, nơi ấy trở thành nơi mà Trà mưu toan cho một mái ấm. Một tuần họ gặp nhau được 2 lần, còn lại chỉ là những tin nhắn qua lại... Hai người đặt ra một quy tắc: “Không liên lạc khi Hải ở nhà". Bởi thế, những nhớ nhung Trà chắt chiu gửi vội trong những tin nhắn trong giờ hành chính. Những buổi tối chia tay để Hải trở về nhà VỚI vợ và hai con, Trà như phát điên trong nỗi nhớ của mình. Lắm khi ngồi một mình trong căn hộ VỚI những gì mình chuẩn bị cho gia đình riêng, cô tưởng tượng ra cảnh anh tíu tít VỚI hai đứa con, anh đang đưa vợ đi siêu thị hay cả nhà họ đang quây quần trong mâm cơm... rồi cái nhíu mày của Hải khi chạm phải món ăn không ưng ý. Trà chảy nước mắt.
 

Những phút giây như thế Trà nhớ mẹ. Hôm trước, mẹ đã nặng lời nói cô ích kỉ. Cô mang danh tình yêu, sự hiếu thắng của đàn bà mà quên mất rằng giữa Hải và gia đình còn những đứa trẻ. Nếu cô nói vì tình yêu của mình, cô sẽ cam chịu, hi sinh thì những đứa trẻ kia, vì sao mà phải chia sẻ cha chúng?
 

Một ngày, khi cô nhắn tin với Hải: “Anh yêu ơi, em có con rồi...", dường như những tin nhắn từ số máy của Hải gửi cho cô có cấu trúc khang khác. Cô thấy trong từng tin nhắn, người gửi thận trọng đến từng dấu chấm, dấu phẩy... Nội dung tin đã hỏi chi tiết tình hình, rồi động viên cô giữ sức khỏe. Có một sự hoang mang khó nói khi cô đọc những tin nhắn qua lại giữa hai người.
 

Ngày thứ 3 biết mình có thai, cộ nhận một tin nhắn rất dài từ một số máy lạ. Người phụ nữ ấy muốn hẹn gặp riêng Trà. Tim Trà như bị sới lên. Vợ Hải biết rồi. Dù sao, đứa con của tình yêu giữa Trà và Hải là quý giá nhất, cô sẽ không nhân nhượng.... Trước buổi gặp ấy, Trà đã chuẩn bị cho mọi tình huống. Có lẽ Trà sẽ nghe người đàn bà ấy chửi bới, đánh đập và cô chỉ nói nhỏ nhẹ rằng: “Nếu gia đình chị hạnh phúc, em có phá hoại nổi không? Nếu anh ấy hạnh phúc liệu anh ấy có phải tìm đến em không? Em đến với anh ấy không vì tiền... Em không đòi hỏi trách nhiệm. Em sẽ sinh đứa con của mình...
 

Và rồi Trà cũng đến. Cuộc gặp giữa người đàn bà là vợ và người đàn bà là người tình. Trà cố tô một màu son đậm hơn để trông cô trông mạnh mẽ hơn. Những ngày nghén, cô không thấy bầu trời màu xanh. Sự quan tâm của Hải dù đã thưa thớt, thế nhưng cô không hối hận...

 

Người đàn bà ngồi ở một góc của quán cà phê sang trọng. Nhìn chị ấy đẹp và kiêu ngạo. Chị ấy bắt đau rất dịu dàng: “Em là Trà phải không? Chị nghe về em bây giờ mới được gặp... Em đừng ngại với chị. Em đúng bằng tuổi em gái chị... Em yêu anh ấy bao lâu rồi?”.

Trà im lặng.

Chị bắt đầu tiếp bằng một giọng đều đều. “Chị thật có những buồn đau khi chồng mình đi dan díu với một người đàn bà khác. Ban đầu chị cũng trách mình nhiều lắm... Nhưng rồi chị nghĩ vợ chồng là duyên nợ em ạ. Chị với anh ấy coi như hết duyên. Chị cảm thấy không yên tâm nếu hôm nay chị không gặp em để nói chuyện. Câu chuyện của chị nói rất chân thành...".
 

Người vợ ấy cứ chậm rãi chia sẻ lòng mình với người tình của chồng. “Ai yêu anh Hải đều đau đớn cả. Hồi xưa, chị yêu anh cũng bị cả gia đình phản đối, Em cảm thấy yêu, chín chắn, thì chị...lui thôi. Tất cả vì những đứa nhỏ em ạ”.
 

Cặp môi hình trái tim của người vợ cong lên rồi khẽ chạm vào ly cốc tai nữ hoàng tại quán cà phê. Thế nhưng sâu trong đôi mắt ấy, ánh lên sự chịu đựng. Bản nhạc buồn buông cuối chiều lời lẽ buông thoảng với những bóng đêm, hoàng hôn và cả ánh sáng trước bình minh....Trà không nói gì cả. Cô sẽ nói gì với người đàn bà ấy, một người đàn bà từng 10 năm sống cùng Hải, cũng chừng ấy thời gian ân nghĩa và tình... Dù cô chẳng đòi hỏi gì ở anh, nhưng làm gì có binh mình nào mà mãi chẳng đến hoàng hôn?

Đăng ký nhận bản tin:
Thống kê truy cập:
Đang online: 16 -
Tổng số truy cập: 214.084
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Tạp chí sức khỏe
Điện thoại văn phòng: 04 6686.9474
Email: tapchisuckhoe@gmail.com
Website: www.tapchisuckhoe.info
 

Bản quyền thuộc tuvansuckhoe.info
Thiết kế website    SEO -  Tất Thành