Tiếng Việt

Hotline: 0942416933
Thận trọng với Vitamin
Nhiều nghiên cứu khoa học thống nhất khẳng định, việc bổ sung cho trẻ ...
“Vàng của người inca” quả lêkima
Inca là một tộc người da đỏ tại miền Nam châu Mỹ. Từ thế kỷ 13 đến thế...
Thầu dầu cây thuốc, cây độc
Ở nước ta, dọc ven đường vùng núi, trung du và cả đồng bằng (ở các bãi...
Dược liệu chống viêm
Đau, nóng, đỏ và sưng là những biểu hiện điển hình của quá trình viêm....
Cây Chòi Mòi
Cây Chòi mòi còn gọi Chua mòi, Chòp mòi, Chùm mòi, Chu mòi, Chồi mòi,...
Cây Thạch Tùng Răng & bệnh Alzheimer.
Trong TSKsố 146 chúng tôi có đề cập đến cây Thạch tùng răng trong điều...
Cốc nha, mạch nha vị thuốc tốt cho người bệnh gan
Mạch nha được chế từ mầm của quả chín già cây đại mạch, hay lúa ( mạch...
Phản ứng có hại của thuốc
Phản ứng có hại của thuốc
Rắn trong y học
Có lẽ, hầu như ai cũng đều quá quen thuộc với hình tượng một con rắn q...
Xem thêm

Ba giai đoạn của y tế thực dân

Cập nhật: 30/12/2017
Lượt xem: 6
Toàn quyền Đông Dương là chủ nhân ông trên dải đất này; tất cả luật ở chính quốc đều phải do ông ta duyệt mới được áp dụng.
Trong kho lưu trữ văn thư phủ toàn quyền không thấy dấu vết gì về chương trinh y tế ở Đông Dương có trước 1905. Việc nàv cũng dế hiểu, vì ngay ở chính quốc cũng không có một chương trình thống nhất và có hiệu lực như một quy tắc, ngoại trừ luật 1892 (về hành nghề y) và 1893, 1902 (về trợ giúp y tế miễn phí: AMG,  assistance mesdicale gratuite). Tìm ở nguồn gián tiếp, chủ yếu là lưu trữ văn thư quân đội, chỉ thấy người ta vỗ tay hoan nghênh sáng kiến của Giám đốc Sở Y tế Nam Kỳ đầu tiên, BS D’Ormay, người hình như có thoáng qua đề cập vệ sinh ở Đông Dương; còn về nội dung thì không thấy có gì cụ thể!


 

Mỉa mai là cụm từ AMG (tức trợ giúp y tế miễn phí) sử dụng ở chính quốc đã được đổi là AMĨ (assistance médicale indigène: trợ giúp y tế bản xứ), đổi từ chữ G sang chữ 1, khống chỉ vê hình thức mà cả nội dung
Toàn quyền Beau thời bấy giờ có một tham mưu - Ch. Grall, Giám đốc Sở Y tế - được coi như có kinh nghiệm, thảo ra kế hoạch về y tế bản xứ. Nội dung bao gồm việc khám chữa bệnh cho công chức (chú yếu là người Pháp) và gia đình, vè nếu cố thể được, toàn bộ người Ầu và người bản xứ; hớật dộng các bệnh viện, quản lý cổng tác vệ sinh, dịch tễ trên toàn Đông Dương và phụ trách luôn việc bảo vệ sức khỏe của nhân viên các Tòa lành Sự Pháp ở Viễn Đông. Xem qua như một chương trình rất rộng với một tên gọi mỹ miều: “y tế cho mọi người”, nhưng thật sự nhiều nhóm thực dân đã phản đối vì đụng túi tiền của chúng đến mức mà viên toàn quyền Đông Dương, tháng 11.1906, đã giải thích như sau: Không bao giờ có vấn đề “quyền được chăm sóc sức khỏe” như văn bản của AMG bên chính quốc đâu. Phải hiểu đây là bổn phận chăm sóc sức khỏe của chính quyền trong khuôn khổ một thuộc địa. Do đó, tại các bệnh viện, nếu có giấy giới thiệu của chính quyền, bệnh nhân được “miễn phí” do ngân sách tại chỗ “đài thọ” (theo lối nhà thương “thí”). Còn người có tiền thì phải trả cho người khám chữa bệnh cho mình.
Nhìn một cách tổng quát, cả trong thời gian dài của chế độ thuộc địa, có thể phân biệt 3 giai đoạn trong tình hình y tế vệ sinh ở Đông Dương:
*Giai đoạn đầu (1860 -1905) là thời kỳ chinh phục thuộc địa, là thời gian quan sát thí nghiệm với nhiều phương cách lẻ tẻ nhằm đối phó dịch bệnh và bảo vệ sức khỏe đội quân chiếm đóng. Năm 1860, Giáo hội Công giáo bắt đầu nhận trợ cấp của chính quyền thuộc địa để tổ chức các phòng khám chữa bệnh, các nhà dưỡng lão, các trại phong. Có mặt tại Đàng trong, từ 1627, giáo hội đã có những hoạt động y tế, nhưng phương tiện ít nên tác dụng cũng hạn chế. Trong thời gian đầu này, những tổ chức y tế có tính chất tạm bợ, vá víu, dò dẫm.
* Giai đoạn thứ hai (1905 -1918) là thời kỳ vừa sắp xếp, vừa ổn dinh. Vài chương trình y tế và chăm sóc sức khỏe cho thường dân bắt dầu hình thành. Trong giai đoạn 13  năm tổ chức y tế dần dần thích ứng với tình hình mới, bắt dầu có sự phối hợp song song: điều trị và phòng ngừa.
* Giai đoạn thứ ba là giữa hai Thế chiến, ngành y tế có chiều hướng đi đến thích nghi, nhưng chưa kịp phát triển do chiến tranh. Ngoài các bệnh dịch, còn có các “bệnh xã hội” cũng gây nhiều tử vong. Bắt đầu y tế thuộc địa đã có nhiều kiến thức về bệnh nhiệt đới. Song song, chính quyền thực dân đã bước đầu đào tạo một đội ngủ cán bộ bản xứ mà hoạt động bảo vệ sức khỏe cho nhân dân phù hợp hơn là thầy thuốc Pháp.
Trong giai đoạn này, việc bảo vệ sức khỏe của người lao động bản xứ nói lên rõ rệt ý đồ chính trị và kinh tế của chính quốc. Cho đến năm 1924, việc kiểm tra sức khỏe được khoán trắng cho chủ nhân thuê công nhân, nhưng sau đó chính quyền thuộc địa quan tâm hơn đến các điều kiện ở, ăn mặc, nước sạch, rác rưởi, y tế, chủ yếu là để có sức lao động cần thiết cho việc khai thác thuộc địa.

 
Nguồn: BS Lương Phán
Đăng ký nhận bản tin:
Thống kê truy cập:
Đang online: 14 -
Tổng số truy cập: 220.788
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Tạp chí sức khỏe
Điện thoại văn phòng: 04 6686.9474
Email: tapchisuckhoe@gmail.com
Website: www.tapchisuckhoe.info
 

Bản quyền thuộc tuvansuckhoe.info
Thiết kế website    SEO -  Tất Thành